Mấy giờ rồi?

Tài nguyên dạy học

Các ý kiến mới nhất

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tin tức

    DSC02129.jpg DSC02134.jpg DSC02137.jpg DSC02126.jpg DSC02058.jpg DSC02100.jpg DSC02091.jpg DSC02089.jpg DSC02087.jpg DSC02083.jpg DSC02080.jpg DSC02078.jpg DSC02046.jpg DSC02044.jpg DSC02042.jpg DSC02033.jpg DSC02021.jpg DSC02022.jpg VideoJoiner141227135005.flv

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website của Trường Tiểu học Minh Thạnh

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    cau chuyen dep

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: suu tam Internet
    Người gửi: Phạm Thị Tuyết
    Ngày gửi: 06h:10' 13-01-2013
    Dung lượng: 2.9 MB
    Số lượt tải: 51
    Số lượt thích: 0 người
    Một câu truyện
    thật đẹp....
    Chỉ cần hơn một phút để đọc bài này và thay đổi cách suy nghĩ của bạn.
    Có hai bệnh nhân,
    nằm chung một phòng trong bệnh viện.
    Một người bị thương phải băng kín đôi mắt
    Người còn lại bị lao phổi.
    Mỗi buổi chiều anh phải ngồi một tiếng đồng hồ bên cửa sổ, để rút nước thừa trong phổi ra.
    Hai người nói chuyện với nhau
    hàng giờ không biết mệt.

    Nhưng người bị băng mắt hay than thở
    vì không thể nhìn thấy bất cứ sự gì.
    Mỗi buổi chiều,
    bệnh nhân được chữa trị bên cửa sổ
    hăng say mô tả cho người bạn cùng phòng
    tất cả những gì anh thấy được phía bên ngoài.

    Người bị băng kín mắt.
    mỗi ngày có một tiếng đồng hồ đầy hứng thú
    khi nghe bạn kể về sinh hoạt và màu sắc
    của thế giới bên ngoài.

    Khung cửa sổ nhìn ra một công viên,
    có một cái hồ thật xinh,
    bầy vịt và đàn thiên nga chơi đùa trên mặt nước, mấy đứa bé vui đùa thả những chiếc thuyền giấy
    Và thấp thoáng xa xa…
    bóng dáng của thành phố in lên chân trời.

    Trong khi người ngồi bên cửa sổ
    mô tả với những chi tiết sống động tuyệt vời,
    người còn lại như nhìn thấy rất rõ
    và tưởng tượng ra những cảnh quan mỹ miều.
    Khi người ngồi bên cửa sổ
    mô tả các đôi tình nhân trẻ bước đi tay trong tay
    giữa vườn hoa muôn màu muôn sắc…
    Người còn lại có dịp
    hồi tưởng và kể lại mối tình đầu của mình.




    Từng ngày, từng tuần, từng tháng trôi qua.
    Một buổi sáng, cô y tá trực đến báo tin
    người nằm bên cửa sổ đã cách chết bình an.
    Vài ngày sau, người kia được tháo băng mắt
    anh xin được chuyển đến bên cạnh cửa sổ,
    và được cô y tá vui vẻ giúp đỡ.

    Chầm chậm, khó nhọc, anh tì trên một cùi chỏ đưa mắt nhìn lần đầu tiên ra thế giới thực bên ngoài.

    Anh cố ý chậm rãi để được thưởng thức
    cảnh vật mà bấy lâu anh chỉ thấy bằng lời kể.
    Bất ngờ,
    anh đối diện
    với một bức tường xám xịt.
    Anh hỏi cô y tá bức tường ở đâu ra !
    và những cảnh tuyệt vời mà người bạn quá cố
    mô tả bên ngoài cửa sổ sao lại biến mất !

    Cô y tá cho biết : “Bạn của anh bị mù,
    nên thậm chí chẳng thấy được bức tường”.

    Cô nói ‘Có lẽ anh ta muốn khích lệ anh đó thôi.`

    Phần kết:

    Có thứ hạnh phúc kỳ diệu
    khi làm cho người khác hạnh phúc,
    mặc dù hoàn cảnh của ta thế nào.




    Nỗi buồn được chia sẻ nỗi buồn giảm một nửa
    hạnh phúc được chia sẻ, hạnh phúc tăng gấp đôi.

    Bạn đừng quên rằng mình rất giàu có,
    Hãy đếm tất cả những thứ bạn đang có
    mà không thể mua bằng tiền bạc.




    Ngày hôm nay là một quà tặng,
    chính vì thế Hiện tại được gọi là /Quà tặng
    [The Present]

    Không ai biết xuất xứ của bức thư này,
    và tôi cũng chẳng biết bức thư này
    có đem lại may mắn cho ai chuyển nó đi !

    Dù sao, tôi biết rằng
    bạn cũng muốn chia sẻ bức thư này
    cho những ai bạn muốn họ được trải nghiệm
    niềm hoan lạc như bạn, phải không ?
    Cầu chúc
    bạn
    những điều
    tốt đẹp
    nhất …
    Dịch từ bản Anh ngữ:
    HPL, 01-9-2008
     
    Gửi ý kiến